Khi làm thủ tục visa dài hạn học tập tại Pháp thì tôi chưa đủ 18 tuổi, mà luật của Pháp thì người dưới 18 tuổi không được phép thuê nhà. Và nếu muốn sang đúng dịp nhập học đầu năm thì tôi phải có giấy bảo lãnh tạm trú của một gia đình người Pháp ở vùng tôi sang học sắp tới.
Với tôi khi đó điều này quả thực phiền phức vì đây mới là lần thứ 2 tôi sang Pháp (lần thứ nhất cách đó không lâu), hơn nữa, gia đình bố mẹ nuôi tôi lại cách thành phố tôi sang học vài trăm cây số. Nhưng thật may mắn là trường tôi lại có một văn phòng chuyên về sinh viên quốc tế và sau rất nhiều cuộc điện thoại với trường, vấn đề của tôi đã được giải quyết: nhà trường sẽ tìm cho tôi một gia đình người Pháp để “ở tạm” trong thời gian đầu tôi sang.
Tác giả (phải) và bà chủ nhà, Maryse
Nhiều anh chị sang học trước nói với tôi rằng nhiều trường học không có kí túc xá riêng, hoặc sinh hoạt trong kí túc xá có phần bất lợi, tìm nhà trọ tốt thì vô cùng khó khăn… Hay nói một cách khác, ở homestay là cực kỳ thuận tiện và an toàn.
Và tôi quả là một đứa may mắn vì gặp được gia đình người Pháp rất tốt bụng, điều quan trọng hơn là bà chủ nhà tôi rất quý người châu Á. Trước khi tôi sang, bà hay gửi mail rồi gọi điện hỏi han ngày giờ tôi sang, lo sắp xếp phòng ở cho tôi,… khiến ba mẹ tôi cũng an tâm phần nào cho chuyến đi dài hơi của tôi sắp tới.
Bà chủ nhà tôi là dân nghệ sĩ (bà là giáo viên dạy piano và múa ballet) nên căn nhà cũng đầy… tính nghệ sỹ. Lần đầu tiên bước vào, tôi không hề có cảm giác xa lạ vì đồ trang trí trong nhà phần lớn là có xuất xứ từ châu Á. “Sinh viên châu Á sống tình cảm, học hành chăm chỉ nghiêm túc, lại đến từ nền văn hóa thật sự khác biệt nên tôi cảm thấy rất hứng thú”, Maryse (tên bà chủ nhà) tiết lộ lý do bà thích cho sinh viên châu Á ở trọ.
Hôm đầu tiên gặp tôi, Maryse rất ngạc nhiên vì tôi là một đứa to cao, khác hẳn với vóc dáng thông thường của người châu Á, tính tình vui vẻ và… nói nhiều. Bà còn nói tôi là một người hoạt bát, cởi mở và thích nghi nhanh.
Một góc phòng ở của tác giả
Có một câu chuyện nho nhỏ như thế này. Thực ra, Maryse không phải bà chủ nhà mà trường sắp xếp cho tôi lúc ban đầu. Nhà trường đã xếp cho tôi ở nhà hàng xóm cũng là bạn thân của Maryse tên là Muriel, còn theo kế hoạch ban đầu thì sẽ có một bạn Trung Quốc đến ở nhà Maryse. Nhưng do tôi đến Pháp vào ngày 15/8 (từ lúc lấy visa đến lúc tôi đi khá vội) trong khi Muriel lại đi nghỉ hè đến tận 31/8 mới về, nên Muriel đã nhờ Maryse cho tôi ở nhờ nửa tháng.
Nhưng không ngờ, khi ở với Maryse đến ngày thứ 2, tôi đã rất quý bà và hỏi rằng nếu tôi ở luôn cùng thì có được không? Maryse vui vẻ đồng ý và gọi điện xin phép trường cũng như Muriel cho tôi ở lại nhà bà. Và tôi đã ở cùng Maryse từ đó cho tới nay.
Trong 6 tháng qua, chúng tôi đã có những kỷ niệm vô cùng đẹp đẽ và đáng nhớ. Bà chủ nhà đã tổ chức sinh nhật 18 tuổi cho tôi, dạy tôi tiếng Pháp, văn hóa Pháp cũng như đưa ra những lời khuyên vô cùng bổ ích giống như mẹ và con gái vậy. Biết rằng sinh viên châu Á chúng tôi thường khó có cơ hội về nhà vào dịp Noel hay năm mới (do chi phí đắt đỏ) nên ngay từ lúc đầu mới sang, bà đã ngỏ ý mời tôi dự Noel với đại gia đình nhà bà.
Dù cuộc sống ở homestay có phần nào “kiềm chế” sự tự do của các du học sinh nhưng tìm được một gia đình người bản xứ tốt bụng là một cơ hội cực kỳ tuyệt vời để các bạn có thể khám phá và hiểu rõ hơn văn hóa nước sở tại. Và trên hết, các bạn đã có một gia đình nơi xa xứ!